Dưới sự giám sát của Thanh Trúc, Lâm thị đã bán một nửa số băng trong nhà được năm mươi lượng bạc, mặc dù nàng cũng muốn đổi nửa còn lại thành bạc, nhưng nghĩ đến việc có băng đá thì năm nay ngủ đặc biệt an ổn, cho dù ban ngày trong nhà có người cũng có thể dựa vào nó mà nghỉ ngơi tử tế nên nàng đã kìm lòng lại. Cùng với ba mươi, bốn mươi lượng bạc mà cả nhà ba người đã làm công tích góp được trước đó, số tiền này đủ để nàng xây mấy căn nhà mới cho Đại Trụ, lại còn có tiền dư dùng làm sính lễ và của hồi môn cho Đại Trụ và Đại Nữu, cho nên Lâm thị cảm thấy gia đình tạm thời sẽ không phải lo lắng về tiền bạc nữa.
Còn Vạn thị, người đã có được băng đá, thì tâm trạng không được tốt như vậy, nàng ta hằn học ném chén trà trên bàn xuống đất, đám hạ nhân quỳ dưới đất sợ đến giật b.ắ.n lông mày, không còn chút khí thế kiêu ngạo nào như lúc ở tiệm Diệp Hạnh ép mua băng.
“Bọn phế vật các ngươi, mua về toàn là thứ gì thế này? Mỗi một khối băng bên trong đều trộn lẫn bùn đất và rơm rạ, ngươi cứ thế mà bắt ta dùng cái này sao?!” Vạn thị lớn tiếng trách mắng, nàng ta đã sớm thèm thuồng số băng do triều đình cung cấp cho nhà họ Thẩm, nhưng chức quan của Chu Tri châu thì không được chia. Nàng ta nghe nói trên thị trường Biện Kinh và Lâm An phủ đều có thể mua băng với giá cao, lại nghe Vạn quản sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245479/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.