"Ta đã nói Thẩm Thiệp chắc chắn sẽ gặp được nàng mà. Ngọn núi này đâu có lớn lắm, hai người bọn họ lại ở cùng một phía. Thẩm Thiệp cưỡi ngựa kiểu gì cũng sẽ gặp được Diệp tiểu nương tử thôi." Tăng Sở từ xa đã nhìn thấy Thẩm Thiệp và Diệp Hạnh cùng cưỡi một con ngựa chạy về phía này, liền vội vàng lớn tiếng gọi Lâm Tuyết Lan và Thẩm Tịch đang lo lắng đến xem.
Nhưng Tăng Sở nhìn thấy hai người tựa sát vào nhau trên lưng ngựa, dáng vẻ thân mật, trong lòng có chút chua xót. Tiểu tử Thẩm Thiệp này bình thường không hé răng nửa lời, không ngờ vừa ra tay hai người đã tiến triển nhanh đến vậy. Rồi hắn lại lén liếc nhìn Lâm Tuyết Lan, trong lòng thở dài, còn không biết đến bao giờ mới có thể cùng nàng cưỡi chung một con ngựa đây. Tăng Sở vừa liếc mắt sang liền phát hiện Thẩm Tịch đang nhìn hắn cười, hắn lập tức như bị kim châm mà vội vàng quay đầu lại, trong lòng nghĩ rằng Thẩm Tịch này quả nhiên là huynh muội với Thẩm Thiệp, hai người đều trông có vẻ trung thực chính trực, nhưng thực ra trong bụng lại có nhiều mưu tính.
"Diệp Hạnh, ngươi đi đâu vậy, sao bây giờ mới về? Nếu ngươi còn không quay về ta sẽ bảo Tăng Sở và các nha hoàn lên núi tìm ngươi đó." Lâm Tuyết Lan đợi Diệp Hạnh vừa định từ trên ngựa xuống thì liền muốn trách móc nàng đã làm mọi người sợ hãi, nhưng khi nàng nhìn thấy Diệp Hạnh được Thẩm Thiệp từ từ dìu xuống, vô ý để lộ vết băng bó dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245467/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.