Diệp Hạnh, Thẩm Tịch và Lâm Tuyết Lan không tốn nhiều sức đã tìm thấy một bãi cỏ bằng phẳng dưới chân núi để nghỉ ngơi. Bãi cỏ cách con sông không quá xa cũng không quá gần, hơn nữa đúng lúc này và buổi chiều đều có bóng cây râm mát, quả là một nơi tốt để cắm trại. Nha hoàn và bà tử của hai phủ lập tức bắt tay vào sắp đặt đồ đạc, để các nàng có thể ngồi xuống nghỉ ngơi. Bởi vì đã lắc lư trên xe quá lâu, Diệp Hạnh, Thẩm Tịch và Lâm Tuyết Lan cảm thấy đứng trên đất vẫn còn hơi chao đảo, nhưng Diệp Đào vừa xuống xe liền chạy ngay đến dưới cây lê nhặt cánh hoa đội lên đầu chơi đùa, khiến ba người Diệp Hạnh vô cùng kinh ngạc.
Ba người Diệp Hạnh chờ các nha hoàn trải đệm xong liền ngồi trên đệm vừa nhìn Diệp Đào chạy tới chạy lui chơi đùa, vừa ăn điểm tâm trò chuyện. Chẳng mấy chốc Lâm Tuyết Lan đã cảm thấy hơi mệt mỏi, nàng nửa mơ nửa tỉnh tận hưởng làn gió mát thổi qua mặt. Diệp Hạnh và Thẩm Tịch cũng hạ giọng nói chuyện. Còn một bên khác, Tăng Sở và Thẩm Thiệp vì muốn thể hiện nhiều hơn một chút nên càng đi sâu vào rừng, muốn săn được thêm nhiều con mồi để khoe với các nàng.
Diệp Hạnh thấy hai người tạm thời vẫn chưa có dấu hiệu quay về, nàng nhìn thấy khu rừng rậm rạp xanh tươi cũng có chút ngứa ngáy trong lòng, liền mời Thẩm Tịch và Lâm Tuyết Lan cùng nàng vào rừng xem sao.
"Ôi chao, hôm nay ta mặc váy dài quá rồi. E là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245464/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.