Chuyện Diệp Hạnh mỗi ngày đều đọc Tam Tự Kinh trước cửa tiệm cũng đã truyền đến tai Lâm Tuyết Lan và Thẩm Tịch, hơn nữa lời đồn đã có vài phiên bản, các nàng dứt khoát hẹn nhau cùng đến tiệm của Diệp Hạnh để xem.
Lâm Tuyết Lan và Thẩm Tịch đến nơi đúng lúc nàng vừa mới đọc Tam Tự Kinh ở cửa. Phần đầu nàng vốn đã thuộc, phần sau nghe vài ngày cũng thuận miệng rồi, giờ đây không cần nhìn theo, nàng đã có thể đọc thuộc lòng cùng tiểu tiên sinh.
“Mới mấy ngày thôi mà, nhìn dáng vẻ của muội e rằng đã thuộc làu làu cuốn sách này rồi nhỉ.” Lâm Tuyết Lan đợi Diệp Hạnh đọc xong liền vỗ tay khen ngợi, nàng không ngờ Diệp Hạnh mới học vài ngày mà đã có thể thuộc lòng được rồi.
Diệp Hạnh vừa nhìn thấy hai người các nàng dẫn theo nha hoàn đích thân đến, liền biết là muốn đến xem nàng có thật sự đang đọc sách biết chữ không. Diệp Hạnh giao việc trong tiệm cho Vương thị và Lâm thị, rồi dẫn các nàng vào gian nhà ở hậu viện.
Thẩm Tịch vừa bước vào cửa đã chú ý đến những chữ được viết bằng cành cây trên nền sân, trước cửa phòng còn có một chiếc ghế nhỏ, nàng tò mò chỉ vào chiếc ghế nhỏ nói: “Đây là ghế nhỏ của ai vậy, sao lại đặt ở đây?”
“Đó là của Tiểu Đào Tử, con bé có thể ngồi ở cửa vừa sưởi lửa vừa nhìn chữ trên đất, như vậy mỗi ngày cũng có thể g.i.ế.c thời gian được một chút.” Diệp Hạnh kéo Diệp Đào đến bên cạnh, v**t v* cái đầu nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245392/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.