Chưởng quỹ thư quán nghe được lời bẩm báo của tiểu nhị, liền vội vã bước tới trước mặt Diệp Hạnh hỏi: “Tiểu nương tử muốn tìm sách gì, cứ việc nói với ta. Chỉ là, chỗ chúng ta e rằng không có thực đơn.”
Diệp Hạnh vừa mới đưa tay định chạm vào sách trên giá. Nàng thấy chưởng quỹ vẻ mặt căng thẳng, sợ nàng không biết nặng nhẹ làm hỏng sách. Diệp Hạnh thấy những người xung quanh nghe được đều dùng sách che mặt “phì phì” cười, nàng nhướng mày nói: “Ta muốn một quyển 《Tam Tự Kinh》 và một quyển 《Thiên Tự Văn》, phiền chưởng quỹ giúp ta tìm giúp.”
“Ối, tiểu nương tử mua cho đệ đệ sao? Không ngờ con nhà ngài cũng khai tâm sớm như vậy, thư viện đã tìm xong chưa?” Những người không quen Diệp Hạnh lắm thì chỉ biết hai mẹ con nàng dẫn theo một đứa trẻ, lại vì Diệp Đào còn quá nhỏ nên quả thật rất khó phân biệt là trai hay gái, chưởng quỹ e rằng cũng hiểu lầm.
“Không phải, ta chỉ có một muội muội.” Diệp Hạnh cố ý chỉ nói một nửa, xem chưởng quỹ phản ứng thế nào.
“Vậy, vậy là…” Chưởng quỹ thực sự không nghĩ ra nàng còn có thể mua sách khai tâm học chữ cho ai. Chẳng lẽ nào, chẳng lẽ là mua cho chính nàng? Chưởng quỹ nghĩ đến đây, liền dùng ánh mắt kinh ngạc dò xét Diệp Hạnh từ trên xuống dưới. Hắn khó mà tưởng tượng được bộ dạng một nha đầu thôn quê như Diệp Hạnh lại đi đọc sách, hơn nữa, nàng làm sao mà đọc hiểu được!
Diệp Hạnh thản nhiên mỉm cười đón nhận ánh mắt của chưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245388/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.