Phương thức kinh doanh của Vườn Vải và các tiệm ăn uống có sự khác biệt lớn. Vườn Vải chỉ cần có một vở kịch hay vài vị kể chuyện giỏi thì không lo không có khách. Bách tính có thể gọi một chén trà thanh ngồi ngoài cửa lắng nghe, còn người giàu có thể bao cả phòng, gọi một đống món ăn, coi như mua vui tiêu khiển.
Thế nhưng bán đồ ăn lại khác, đặc biệt là một tiệm nhỏ mới mở như của Diệp Hạnh, nó cần phải nắm bắt chính xác đối tượng khách hàng của mỗi lần ra mắt sản phẩm mới. Trên phố phủ thành, những tiệm ăn uống bình dân nhiều không kể xiết. Sở dĩ Diệp Hạnh vẫn làm những món ăn bình dân như bánh bao hấp là để tạo dựng danh tiếng, còn dốc sức làm những món điểm tâm như Mê hương cao là để thu hút khách hàng giàu có. Hai điều này kết hợp lại mới có thể nâng cao danh tiếng của tiệm.
Đồng quản sự lúc này mới hiểu vì sao sau khi Diệp Hạnh tạo được tiếng tăm nhờ bánh bao hấp, những sản phẩm mới của nàng lại ngày càng đắt đỏ. Hắn không thể không thừa nhận chiến lược kinh doanh của Diệp Hạnh là đúng đắn. Hắn không khỏi cảm thán với Diệp Hạnh: “Ta thật sự đã già rồi, không thể sánh bằng những người trẻ tuổi như các cô. Các cô đúng là có nhiều ý tưởng hơn.”
Diệp Hạnh nhìn Đồng quản sự chỉ mới khoảng bốn mươi tuổi mà trầm mặc. Phải biết, bốn mươi tuổi ở thời hiện đại cũng chắc chắn là tuổi trung niên rồi. Xét đến tuổi thọ trung bình của thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245386/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.