Sau hai lần nhận phản hồi, Diệp Hạnh cảm thấy mình đã nghĩ quá đơn giản về việc mở tiệm. Trước đây nàng tự làm ở nhà đều rất đơn giản, chỉ cần mình ăn được là được. Nhưng người xưa tuy chưa từng ăn những món điểm tâm đó, song yêu cầu của họ đối với ẩm thực không hề thua kém người hiện đại chút nào, đặc biệt là đồ ăn của các đại hộ nhân gia lại càng xa hoa phức tạp đến mức nàng không dám tưởng tượng.
Mặc dù ở đây thiếu rất nhiều gia vị và nguyên liệu, nhưng nàng không muốn bị người ta chỉ ra tác phẩm của mình còn nhiều thiếu sót như vậy nữa. Muốn làm cho tiệm lớn mạnh thì nhất định phải khắc phục những khó khăn này. Diệp Hạnh bắt đầu cố gắng nhớ lại nhiều phương pháp chế biến nguyên liệu thô mà nàng từng thấy trên mạng, đặc biệt là kem tươi, bơ... được dùng nhiều nhất trong món tráng miệng.
Tuy khi làm bánh quy cam, nàng đã dùng dầu ăn thay cho bơ, nhưng vị sữa vẫn cảm thấy chưa đủ đậm đà, đoán chừng sau này những món điểm tâm khác nàng làm cũng sẽ gặp phải vấn đề tương tự. Nếu hương vị không đủ đặc sắc, vậy nàng lấy gì để cạnh tranh với các tiệm bánh lớn ở phủ thành chứ?
Sau khi Diệp Hạnh vắt óc suy nghĩ, cuối cùng nàng cũng nghĩ ra được vài cách có thể thực hiện, tuy không đạt được độ tinh khiết cao như khi dùng thiết bị chuyên nghiệp, nhưng ít nhất cũng có thể làm ra nhiều món tráng miệng hơn và nâng cao hương vị cùng tầng lớp của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245383/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.