Một đứa trong đó nghe thế, nhìn Thời Yến âm trầm nói: “Cậu ta là đứa cháu đại trưởng lão yêu thương nhất, tao khuyên mày nên thức thời một chút, nếu mày nghe lời, nể tình mày cung cấp nhiều thứ tốt cho mọi người, tụi tao sẽ không đánh mày quá thảm!”
“Nếu mày không nghe lời, tụi tao sẽ đè mày xuống lột sạch, phế đi linh mạch của mày, ném mày trong đây, cả đời này đừng mơ ra ngoài.” Một đứa khác uy hiếp.
Ban đầu Thời Yến còn không xem chúng là gì, nhưng sau khi nghe mấy lời nói ác độc này, sắc mặt lập tức trầm xuống. Mấy đứa trẻ bảy tám tuổi, nhìn thì lanh lợi trong sáng, ra vẻ đáng yêu đơn thuần, nhưng ai lại ngờ, trong xương chúng lại ác độc như thế! Là một ngự linh sư, không lấy được linh lực thời gian, nhiều lắm là không cách nào được gia tộc thừa nhận thôi, nhưng nếu bị phế đi linh mạch, cả đời này thật sự bị phế, thậm chí vì linh mạch bị thương, thể chất còn kém hơn cả người thường!
Càng khỏi nhắc tới còn muốn lột sạch sỉ nhục!
Thời Yến lạnh lùng nhìn chúng: “Tao thật muốn xem thử, ai dám phế linh mạch của tao.”
Thời Yến vừa dứt lời, toàn thân hiện ánh đỏ, rõ ràng đã vận dụng linh lực.
Mấy đứa vây quanh Thời Yến thấy thế, lũ lượt phóng ánh đỏ ra, tám chín đứa đứng thành vòng, tia đỏ đan xen cứ như ngọn lửa, vây lấy Thời Yến bên trong.
Thời Yến không chút sợ hãi, linh lực toàn thân ngưng tụ, nhìn mấy đứa nhóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ngu-linh-su/3060525/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.