Sở Nhiên đem theo Thẩm Dục cùng Uông Hải trở về biệt thự ở tỉnh N, ở nơi này Mạc Dịch đem theo Lý Tinh cùng anh em Thái gia trở về trước đang đứng đợi bọn họ.
Uông Hải đã bị hắn làm ngất đi, đem người giao cho số một, số hai "Đem người xuống hầm ngầm, làm thức ăn cho mấy kẻ làm vườn."
Số một, số hai khàn giọng đáp lại một tiếng rồi tiến lên đem Uông Hải rời đi, từ bây giờ ngày ngày sẽ có tang thi tới ăn thịt uống máu gã, vết thương mới chưa lành đã có thêm vết thương mới.
Giống như hắn đời trước.
Nhìn Thẩm Dục trong hình dáng tang thi, Lý Tinh cẩn thận hỏi hắn "Anh Sở, có cần em..."
Cô chưa kịp nói hết sở Nhiên đã lên tiếng ngăn cản "Không cần."
Lời nói vừa dứt, Sở Nhiên mang theo Thẩm Dục trực tiếp dịch chuyển lên phòng ngủ chính.
Sở Nhiên không ở trong biệt thự, Mạc Dịch sẽ không bao giờ để căn phòng của hắn tối đen không có chút ánh sáng nào.
Ánh nắng chiếu vào khiến căn phòng rực sáng, càng làm sắc da tím tái của Thẩm Dục thêm nổi mật.
Đường nét gương mặt ***** ****, trong sự cứng ngắc ẩn hiển sự ôn hòa giống như quá khứ của đời trước.
Nhịn không được mà khóe mắt ửng đỏ, Sở Nhiên đưa tay nhẹ vuốt ve gương mặt của người thương, nhưng không như mọi lần y sẽ mỉm cười rồi hôn hắn một cái.
Dáng vẻ lúc đó như mèo trộm được cá vậy.
Sắc da nhợt nhạt của Sở Nhiên đột nhiên tím tái, đôi mắt đen bóng biến hóa thành màu đỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-mat-the-vuong-trieu-cua-ta/924528/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.