Nơi này là rừng mưa nhiệt đới, trời mưa vốn là chuyện thường ngày.
Gương mặt Thẩm Tu Yến lộ ra ngoài không khí, lạnh lạnh vì gió mưa tạt qua, nhưng nhờ hai lớp áo khoác phủ bên ngoài, thân thể cậu vẫn ấm.
Chỉ là... Lâm Cảnh Hàng trên người chẳng còn cái áo nào, cứ thế trần lưng bận rộn giữa rừng cây.
Thẩm Tu Yến kéo áo khoác lên cao hơn, rụt cằm trốn hẳn vào bên trong lớp vải, trên áo thoang thoảng mùi bạc hà quen thuộc trên người Lâm Cảnh Hàng.
Khóe mắt cậu hơi đỏ lên. Người mang thai là cậu, nhưng người bị liên lụy chịu khổ, thật ra là Lâm Cảnh Hàng.
Cậu khẽ đặt bàn tay lên bụng, truyền chút ấm áp qua lớp áo:
Bảo bảo, đáp ứng với mỗ phụ, nhất định phải ngoan ngoãn, phải khỏe mạnh, được không...
Nước mưa từ kẽ lá trên cao nhỏ xuống, đọng lại trên lớp áo khoác ngoài cùng. Thẩm Tu Yến dịch người, vô thức che kín phần bụng, không để cái lạnh đụng tới nơi đó.
Bên cạnh, đống lửa khi sáng khi tắt. Lâm Cảnh Hàng tạm thời dựng một tấm che đơn giản, che trên đống lửa, bảo vệ chút tàn lửa quý giá.
Ngọn lửa dần ổn định, anh mới quay lại, dùng dây mây cột mấy tàu lá chuối tây thật lớn căng trên võng.
Mưa rơi lộp bộp trên lá, theo sống lá tràn xuống hai bên, không còn nhỏ thẳng lên võng nữa.
Lúc này, hai người mới cùng thở phào.
"Anh lên đây đi."
Thẩm Tu Yến dịch vào trong, mở áo khoác, chừa chỗ cho anh chui vào.
"Chờ một chút."
Lâm Cảnh Hàng nói.
Thẩm Tu Yến ngạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-lien-hon-voi-dinh-cap-hao-mon/5244572/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.