Người ở nơi này thuộc Á gia tộc. Bọn họ tôn trọng thiên nhiên đến mức, tổ tiên mấy đời đều sống trên mảnh đất này, không chịu rời đi.
Tất nhiên, khoa học kỹ thuật cũng không phải hoàn toàn vắng bóng. Một phần là để tiện cho khách du lịch tới đây, phần khác là vì "tôn trọng tự nhiên" không có nghĩa là bài xích toàn bộ công nghệ.
Người Á gia tộc được cử ra đón đoàn phim lễ phép dẫn bọn họ đến khu nhà dành cho khách. Đó là những dãy nhà thấp, mái bằng, mang phong cách rất riêng của Á gia tộc. Trước cửa còn treo tỏi khô, bắp khô, lủng lẳng vài bó thảo mộc, toát lên cảm giác mang đậm phong vị dân tộc vùng xa.
Thẩm Tu Yến và Lâm Cảnh Hàng được sắp chung một căn. Trong phòng có giường sưởi, chăn đệm sạch sẽ, mọi thứ đều gọn gàng, ấm áp. So với khách sạn xa hoa ở thành thị thì kém hơn nhiều, nhưng sạch, ấm và rất có "chất sống". Thẩm Tu Yến nhìn quanh rồi khẽ cười, vô cùng hài lòng.
"Bây giờ trông chúng ta có giống một cặp tình nhân bình thường đang đi du lịch không?"
Cậu ngẩng mặt, mắt cong cong nhìn Lâm Cảnh Hàng.
Lâm Cảnh Hàng đặt nhẹ hành lý xuống, ôm cậu vào lòng:
"Em thích kiểu 'mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ', vậy sau này chúng ta cũng có thể sống như thế."
"Ừm."
Thẩm Tu Yến dựa vào hõm cổ anh, khẽ cong môi, cảm giác như cả lồng ngực đều đầy ắp hạnh phúc.
"Cuộc sống như vậy... thật sự rất tốt."
"Rất tốt."
Lâm Cảnh Hàng ghé sát tai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-lien-hon-voi-dinh-cap-hao-mon/5244569/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.