Thấy Tiểu Quân Hành muốn nhào qua lòng Thẩm Tu Yến, Giản Trì liền buông tay, trong lòng rất rõ: trong mắt tụi nhỏ, mỗ phụ vẫn là số một.
Thẩm Tu Yến cười, đưa một bé song bào thai còn lại cho Lâm Cảnh Hàng bế, còn mình thì ôm lấy Tiểu Quân Hành.
Tiểu Quân Hành mới hơn hai tuổi, lớn nhanh như thổi, một mình đã bằng... hai cục bánh bao song sinh cộng lại.
"Mỗ phụ." Tiểu Quân Hành dụi đầu vào ngực cậu, giọng nhỏ nhưng rất kiên định:
"Đợi con lớn lên, con sẽ bảo vệ ngươi!"
"Hảo." Thẩm Tu Yến vừa vỗ lưng con, vừa liếc Lâm Cảnh Hàng một cái, ánh mắt đầy ẩn ý: Thấy chưa, con trai còn có khí phách hơn ngươi.
Lâm Cảnh Hàng biết mấy hôm nay bảo bối trong lòng vẫn còn bực, đặc biệt hôm nay lại bị hai anh em nhà họ Nhiễm tới gây chuyện, tâm trạng càng khó chịu. Nghĩ vậy, anh cũng ngoan ngoãn cho cậu trút giận, bị liếc bao nhiêu cái cũng nhận hết.
"Sư phụ, chúng ta đi ăn một bữa cho đàng hoàng đi." Thẩm Tu Yến quay sang nói với Giản Trì.
Ba năm không gặp, cậu rất muốn ngồi ăn với sư phụ một bữa thật vui, vừa ăn vừa tán gẫu mấy chuyện thú vị ở tinh cầu xa xôi.
"Được." Giản Trì đứng dậy, "Ta gọi cho Hứa Tranh đã."
"Tranh ca cũng về rồi à?" Thẩm Tu Yến hỏi.
"Ừ." Giản Trì đáp, "Anh ấy đi khách sạn gửi đồ trước."
"Vậy càng tốt."
Điện thoại vừa kết nối, bên kia đã truyền tới giọng nói sáng sủa, có chút trầm ổn của Hứa Tranh:
"Thân ái, sao thế?"
Giản Trì hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-lien-hon-voi-dinh-cap-hao-mon/5244556/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.