Nhìn thấy Tiểu Quân Hành, Hà Đống lập tức cứng đờ.
Bị khí thế của một đứa bé hai tuổi ép đến không nhúc nhích nổi, trong lòng hắn vốn đã rất phẫn nộ. Nhưng ngay khi Lâm Cảnh Hàng xuất hiện, cơn giận ấy giống như bị một thùng nước đá dội thẳng xuống – không phải hết giận, mà là... không dám.
Khí thế trên người Lâm Cảnh Hàng lúc này mạnh hơn thời còn học đại học gấp mấy lần. Cả người anh đứng đó, như một ngọn núi nặng nề đè xuống.
Hà Đống chỉ thấy trong xương tủy dâng lên một loại bản năng muốn quỳ xuống thần phục. Không chỉ hắn, những khóa thể chất khác đứng gần đó cũng đồng loạt cảm thấy áp lực vô hình này, chỉ là khí thế của Lâm Cảnh Hàng khóa chặt lên người Hà Đống, nên hắn cảm nhận càng rõ rệt.
Trái lại, đám chìa khóa thể chất đứng quanh đó thì lại nhìn anh bằng ánh mắt mê say, ngưỡng mộ không che giấu.
Thẩm Tu Yến nhìn thấy mấy ánh mắt nóng bỏng kia, trong lòng lập tức... khó chịu.
Lâm Cảnh Hàng là của cậu. Không phải của ai khác, càng không phải là người có thể tùy tiện mơ tưởng.
Cảm xúc chiếm hữu nổi lên, Thẩm Tu Yến bước lên, đứng sát bên anh, chủ động nắm lấy tay anh, coi như tuyên bố chủ quyền ngay tại chỗ.
Cậu ra ngoài có mang khẩu trang, nhưng đôi mắt phượng xinh đẹp cùng sống mũi thẳng tắp kia vẫn đủ để người ta nhận ra: đây là một đại mỹ nhân.
Thẩm Tu Yến thấp hơn Lâm Cảnh Hàng nửa cái đầu, một người như ánh trăng dịu mà rực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-lien-hon-voi-dinh-cap-hao-mon/5244542/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.