Tiểu Quân Hành vừa chào đời, không chỉ Lâm Tiểu Phong mà cả hai bên gia trưởng đều nhao nhao kéo nhau sang phòng ủ ấm thăm em bé.
Lục Lâm Dung vốn còn lo cho cậu con út, nhưng biết Lâm Cảnh Hàng đang ở trong phòng chăm Thẩm Tu Yến nên cũng tạm yên tâm, cùng mọi người đi xem cháu ngoại.
"Tiểu Quân Hành nhà chúng ta xinh quá trời." Nhìn đứa bé trắng trẻo, đường nét tinh xảo, Bách Thư cười đến mức mắt cũng cong lại, quay sang Lục Lâm Dung:
"Vẫn là gen của Tiểu Yến tốt."
"Tiểu Yến sao so được với Cảnh Hàng..." Lục Lâm Dung không phục, "Tư chất của Cảnh Hàng mới gọi là..."
"Ai, hai bên đều tốt hết." Thẩm Thiệu Quân cười, đỡ lời, Lâm Thắng Chi cũng gật đầu theo.
"Đúng vậy, đúng vậy, con cháu hai nhà chúng ta, khỏi cần phân hơn kém."
Mọi người bế Tiểu Quân Hành vòng qua xem Thẩm Tu Yến thì thấy Lâm Cảnh Hàng đang ngồi bên giường, kiên nhẫn đút cháo kê cho cậu.
Lục Lâm Dung ôm cháu ngoại, nhìn thấy con rể chăm sóc con trai mình chu đáo như vậy, trong lòng nhẹ đi không ít. Nhưng vừa thấy sắc mặt trắng bệch của con út, ông lại thấy xót đến nhói tim.
"Tiểu Yến, tháng ở cữ này phải dưỡng cho thật tốt." Bách Thư dặn, "Cảnh Hàng, con phải chăm nó cẩn thận, không được sơ suất."
"Mỗ phụ, Cảnh Hàng biết mà." Chưa chờ anh trả lời, Thẩm Tu Yến đã vội nói đỡ: cậu tin anh.
Thấy hai đứa cứ chăm nhau từng chút một, Bách Thư với Lục Lâm Dung liếc mắt nhìn nhau, cùng bật cười. Con trai mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-lien-hon-voi-dinh-cap-hao-mon/5244525/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.