Lâm Cảnh Hàng rời khỏi đôi môi của Thẩm Tu Yến, cúi đầu nhìn gương mặt trắng bệch và bờ môi mất hết sắc hồng của cậu, rồi đưa tay áp lên trán.
Vừa nãy lúc hôn, anh đã cảm giác da mặt cậu nóng hơn bình thường.
Quả nhiên, trán của Thẩm Tu Yến vẫn còn hơi sốt.
Bảo bối của anh mấy ngày nay rốt cuộc đã trải qua những gì? Mình đã hôn mê bao lâu rồi...? Lâm Cảnh Hàng nắm lấy tay cậu, trong lòng đau đến siết chặt lại. Người mà anh nâng niu còn sợ chạm mạnh, người mà anh quý như châu như ngọc... vậy mà giờ lại tiều tụy đến mức này. Mấy ngày anh không ở đây, bảo bối chắc chắn đã mệt mỏi vô cùng. Đúng vậy. Hơn nữa, đi vào tinh thần hải, anh phát hiện bốn cánh cửa đã được mở. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, bảo bối vậy mà đã giúp anh giải thêm... ba cái khóa. Không biết phải hao tổn bao nhiêu tinh thần lực. "Lâm Tiểu Phong." "Thiếu... thiếu gia!" "Đi gọi người mời bác sĩ Phong tới. Tu Yến đang sốt." "Thẩm thiếu gia lại sốt ạ?!" Chữ "lại" đó, lập tức lọt vào tai Lâm Cảnh Hàng. Lâm Tiểu Phong vội sai Lâm Cửu đi gọi bác
Anh hôn mê, cậu thế nào yên tâm nghỉ ngơi cho nổi?
Trong nhà chỉ còn mình cậu là chủ, lớn nhỏ chuyện gì cũng đổ dồn lên người cậu.
Lâm Cảnh Hàng gọi.
Lâm Tiểu Phong vốn đang canh ngoài cửa, nghe thấy tiếng liền giật mình, mừng đến nỗi lon ton chạy vào, đứng ở cửa lau nước mắt:
"Ngài tỉnh rồi..."
Giọng anh trầm xuống.
Lâm Tiểu Phong bật thốt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-lien-hon-voi-dinh-cap-hao-mon/5244518/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.