Nửa tiếng sau, Thẩm Tu Yến hớn hở mở lò nướng.
Mẻ su kem mới ra lò mang theo hơi nóng bốc lên, hương bơ và sữa ngọt ngào tràn ngập cả căn bếp.
Cậu đặt khay lên bàn, dùng kẹp gắp từng chiếc su kem vàng óng, xếp từng cái một lên đĩa. Xếp một hồi, trong đầu loé lên ý tưởng, Thẩm Tu Yến dứt khoát chỉnh lại vị trí, xếp hết thành hình trái tim rồi mới bưng ra bàn ăn. "Thẩm thiếu gia, ngài đang làm gì thế?" Lâm Tiểu Phong mặc áo ngủ, lảo đảo từ phòng ngủ ra WC, mắt còn lim dim. Vừa quay đầu đã thấy khay su kem, hai mắt hắn lập tức sáng rực: "Oa... Thẩm thiếu gia, tay nghề ngài cũng lợi hại quá đi..." "Hư." Cậu gắp một cái su kem, nhét vào tay hắn: "A a a, ngọt quá trời luôn!" "Ăn xong thì về phòng, đừng làm ồn." "Ân, ân..." Lâm Tiểu Phong đi rồi, Thẩm Tu Yến rón rén mở cửa phòng ngủ chính. Thấy Lâm Cảnh Hàng vẫn đang ngủ say, cậu yên tâm thở phào. Cậu chân trần trèo lại lên giường, chui vào chăn, nằm sát bên cạnh anh. Nghĩ ngợi thế nào, lại kéo tay anh đặt lên eo mình, rồi nhắm mắt lại, giả vờ như chưa
Thẩm Tu Yến đưa ngón tay đặt lên môi, nhỏ giọng nhắc:
"Nói khẽ thôi."
"Cho ngươi một cái, rồi mau cút về ngủ tiếp."
Lâm Tiểu Phong cắn một miếng, su kem tan ngay trong miệng, vui sướng đến mức quay một vòng tại chỗ không phát ra tiếng.
Hắn ngáp một cái, liếc đồng hồ thấy đã hơn sáu giờ, nghĩ lại thôi ngủ nướng, chắc đến giờ nên dậy luôn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-lien-hon-voi-dinh-cap-hao-mon/5244484/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.