Đi Lục gia, Thẩm Tu Yến nhất quyết đòi đi cùng Lục Lâm Dung.
Hai người ngồi trên Tinh Xa, suốt cả quãng đường, Lục Lâm Dung vẫn nắm chặt tay con út, cúi đầu, ánh mắt hơi ươn ướt.
Thẩm Tu Yến nhìn mỗ phụ từ nãy tới giờ gần như không nói câu nào, khác hẳn ngày thường, liền hiểu trong lòng ông đang dậy sóng.
Cũng phải thôi, nếu đổi lại là mình – bao nhiêu năm không gặp cha mẹ ruột, giờ sắp đối mặt lại, thì tim có vững tới mấy chắc cũng rối tung.
"Mỗ phụ."
Thẩm Tu Yến định nói vài câu gì đó cho ông đỡ căng thẳng.
Nhưng Lục Lâm Dung vẫn chìm trong suy nghĩ của mình, không nghe thấy.
"Mỗ phụ?"
"À?"
Lúc này ông mới giật mình ngẩng đầu, vội lau khóe mắt, cố gắng nặn ra một nụ cười để che giấu nỗi chua xót trong lòng:
"Như... như thế nào, Tiểu Yến?"
"Mỗ phụ, ngài đừng lo."
Thẩm Tu Yến nắm chặt tay ông, giọng nói bình tĩnh mà kiên định:
"Có con ở đây. Ông ngoại với ngoại mỗ công nhất định sẽ chấp nhận ngài."
"Ừm..."
Lục Lâm Dung gượng cười, không muốn để con trai phải lo lắng theo mình.
Trong lòng Thẩm Tu Yến rất rõ – lần này mỗ phụ tới Lục gia, không chỉ vì chuyện Thẩm thị, mà còn vì thật sự muốn gặp lại ông ngoại, ngoại mỗ công, muốn hàn gắn lại mối quan hệ đã rạn nứt bao năm.
Dù sao đó cũng là ba mẹ ruột của ông.
—
Tinh Xa nhanh chóng dừng trước cổng lớn Lục gia.
Lục Lâm Dung hít sâu một hơi, bước xuống xe, đứng trước cánh cổng đang đóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-lien-hon-voi-dinh-cap-hao-mon/5244478/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.