Ngày hôm sau, Lâm Cảnh Hàng lái xe đến đón Thẩm Tu Yến như đã hẹn.
Hai người chuẩn bị tự mình lái Tinh Xa lên chủ thành, đến Lâm gia bái kiến người lớn.
Tinh Xa tuy rất nhanh, nhưng do quy định hạn tốc nên dù thế nào cũng phải mất gần nửa ngày đường.
Vừa ngồi vào ghế phụ, việc đầu tiên Thẩm Tu Yến làm là chỉnh điện thoại sang chế độ "miễn làm phiền", tránh cảnh đang nói chuyện với trưởng bối mà điện thoại rung reo ầm lên, vừa thất lễ vừa khó xử.
Trên đường đi, Lâm Cảnh Hàng chậm rãi giới thiệu sơ bộ về người nhà Lâm gia: đại bá, nhị bá, hai người đường ca, cùng vài chi bàng hệ khác.
Nghe qua là hiểu ngay: bề ngoài thì hòa thuận, nhưng chỉ cần dính tới hai chữ "gia sản", quan hệ giữa hai người đường ca với Lâm Cảnh Hàng... nói dễ nghe thì là vi diệu , nói thẳng ra là căng. Hai người xuất phát từ sáng sớm, đến Lâm gia thì đã gần trưa. Nhưng nơi họ vào trước không phải Lâm gia đại trạch, mà là chỗ ở riêng của Lâm Thắng Chi và Bách Thư – nhà riêng của ba mỗ phụ Cảnh Hàng. Nơi này... so với Thẩm gia còn lớn gần gấp đôi. Tinh Xa vừa dừng trước cổng, đã có hạ nhân lập tức chạy ra mở cổng, cúi người chào, sau đó hướng dẫn xe vào trong. Xe dừng trong gara, Lâm Cảnh Hàng nắm tay Thẩm Tu Yến, cùng nhau bước về phía biệt thự. Dàn hạ nhân đứng hai bên sảnh, đồng loạt cúi người: "Thiếu gia hảo, thiếu phu nhân hảo." Thẩm Tu Yến vẫn chưa quen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-lien-hon-voi-dinh-cap-hao-mon/5244474/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.