Thẩm Tu Yến men theo đường nhỏ dẫn về phía tòa nhà Học viện Tài chính, trong lòng căng lên như có một sợi dây đàn bị kéo quá chặt. Bàn tay cậu vô thức siết chặt, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Cậu rất muốn nhanh chóng gặp được Lâm Cảnh Hàng, muốn nhìn xem anh hiện tại thế nào, có còn giống trong ký ức của kiếp trước – ngũ quan tuấn dật, khí chất trầm tĩnh, phong độ ngời ngời.
Nhưng càng tới gần tòa nhà Học viện Tài chính, nhịp tim của Thẩm Tu Yến lại dần chậm lại. Đến khi đứng cách tòa nhà chỉ còn một đoạn, tâm tình vốn đang dao động lại bỗng trở nên bình tĩnh lạ thường.
Dưới sân tòa nhà, đã có không ít sinh viên tụ tập. Rõ ràng đều là chạy tới để "ngắm Lâm tam thiếu".
Thật sự đến nơi rồi, Thẩm Tu Yến lại bắt đầu... chột dạ.
Cậu sợ gặp mặt.
Sợ khoảnh khắc hai người lần đầu tiên "tương ngộ" trong kiếp này.
Càng nhớ, càng thương, thì lại càng không dám tiến lên.
Thẩm Tu Yến im lặng quay người rời đi. Bậc đá xanh trải dài dưới chân, gió nhẹ lùa qua bên tai, xa xa ve đang kêu râm ran. Nhưng tất cả những điều đó như bị tách khỏi thế giới của cậu. Cậu cứ thế lần mò bước đi, trong đầu là dày đặc những đoạn ký ức về Lâm Cảnh Hàng – kiếp trước và kiếp này đan xen.
Có phải là yêu không? Thẩm Tu Yến cũng không nói chắc được.
Cậu chỉ biết, tình cảm của Lâm Cảnh Hàng dành cho mình, với cậu mà nói, luôn mang một ý nghĩa vượt lên trên hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-lien-hon-voi-dinh-cap-hao-mon/5244446/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.