Tối hôm đó cậu đã lên máy bay trở về Bắc thành, một tuần liền cậu liên tục dò hỏi tin tức của Hoắc Thần qua Nghiêm Hạo và Mộc Nhu Nhi. Nhưng cho dù cậu có hỏi đến cỡ nào hai người vẫn nói mình không biết anh đang ở đâu, câu trả lời hết lần này đến lần khác làm tâm trạng cậu sụp đổ. Mỗi lần thấy cậu khóc thương tâm như vậy, Mộc Nhu Nhi đều sẽ ở cạnh quan tâm cậu. Cô rất đau lòng khi thấy cậu suy sụp như vậy, nhưng bản thân cô thật sự cũng không biết Hoắc Thần đã được đưa đến đâu.
Dì Chu khi thấy cậu quay về an toàn thì rất vui mừng, chưa được bao lâu bà lại thấy lo lắng cho hai người. Một người đang hôn mê chưa rõ vị trí, một người ở nhà mong mỏi được nhìn thấy người kia đến ăn không ngon ngủ không yên. Hàng ngày bà đều làm một bàn đồ ăn đầy đủ dinh dưỡng bồi bổ cho cậu, nhưng đồ ăn không với đi bao nhiêu mà thịt trên người cậu lại giảm đi thấy rõ. Cậu khi trước vốn đã gầy nay lại càng gầy thêm, bà chấp tay cầu mong thiếu gia sẽ sớm bình an trở về, bây giờ chỉ có anh mới có thể chữa được tâm bệnh của cậu.
Buổi tối cậu không thể ngủ được, bất giác đã đi đến trước phòng anh. Cậu nhẹ nhàng mở cửa đi vào trong, nằm cuộn tròn trên chiếc giường của Hoắc Thần. Được mùi hương thoang thoảng quen thuộc bao bọc lấy cậu mới có thể miễn cưỡng đi vào giấc ngủ, nhưng một thời gian ngắn sau đó mùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/3355559/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.