Lúc cậu tỉnh dậy đã thấy mình ở trong một căn phòng xa lạ, cẳng chân bị xích lại bởi một cọng dây xích nối liền với chân giường, cùng với đó vết thương trên trán cũng đã được chữa trị từ lúc nào. Mỗi ngày sẽ có người đều đặn đưa cơm đến cho cậu, cậu từng dùng cách bỏ bữa hòng muốn gặp người đã đưa mình đến đây nhưng không thành công, hắn không đến mà người đến tìm cậu lại là một cậu thanh niên.
Hai người cũng chạc tuổi nhau nên rất nhanh đã trở nên thân thiết, lúc đầu người đó chỉ thỉnh thoảng mới đến nhưng càng ngày thời gian họ trò chuyện với nhau ngày càng tăng và số lần cậu gặp người nọ cũng tăng theo. Cậu trai đó được gọi là tiểu Bạch, thông qua người này cậu cũng biết được người đã đưa mình đến đây tên là Trần Chí Vỹ.
" Cậu ăn thử cái này đi!" Thanh niên tươi cười đưa cho cậu một cái bánh. Cùng lúc đó, cửa phòng đột ngột mở ra, Trần Chí Vỹ đứng ở cửa nhìn một màn này không hiểu sao lại thấy hơi tức giận.
" A Vỹ!"
" Ha, tôi đi vòng vòng tìm em từ nãy đến giờ, không ngờ là em lại chạy đến đây!" Hắn bước vào phòng khoanh tay nhìn chằm chằm người ngồi bên cạnh cậu.
" Tiểu Bạch, cậu..."
" Hay nhỉ? Hai người đã thân đến vậy rồi sao?." Hắn cắt ngang lời nói của cậu trừng mắt như đang muốn hỏi tội người kế bên " Sở tiểu Hi trả lời!" Hắn không nghe thấy câu trả lời liền lớn tiếng.
"E….em..." Sở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/3355553/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.