Sau mấy ngày, vết thương của cậu đã sắp lành hẳn, Mạc gia đã triệt để biến mất khỏi Bắc thành. Mạc Kỳ Nguyên muốn xin cậu nói giúp với Hoắc Thần nhưng đều không được, mỗi lần gọi đến cậu đều sẽ tắt máy, vài lần như vậy cậu liền cho cậu ta vào danh sách đen.
Mạc Kỳ Nguyên cắn tay đi đi lại lại trong căn phòng nhỏ hẹp, cửa phòng vang lên một tiếng rồi mở ra. Thấy Hoắc Cảnh Hành vừa đến, cậu ta đã nhào tới ôm lấy hắn
" Cảnh Hành, anh giúp em với.."
" Anh giúp em nói với Hoắc Thần một tiếng có được không! Em biết lỗi rồi...anh..."
" Nguyên Nguyên!" Hắn cắt ngang lời Mạc Kỳ Nguyên, rồi nhìn cậu ta bằng ánh mắt khó xử.
" Cảnh Hành, em thật sự..."
" Được rồi!" Hoắc Cảnh Hành lấy ra hai vé máy bay đưa cho cậu ta " Cha em đã bị bắt rồi, anh chỉ giúp em được tới đây thôi...Em và mẹ mình ra nước ngoài sống cho thật tốt đi!"
Mạc Kỳ Nguyên ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn hắn, hai tay run rẩy nắm lấy áo khoác của Hoắc Cảnh Hành. Hắn nhét hai tấm vé vào túi áo cậu rồi quay người rời đi,
Mạc Kỳ Nguyên đưa tay muốn níu lấy hắn nhưng vẫn chậm một bước.
" Nhiên Nhiên, em ăn thử món này đi, ngon lắm đó!" Mộc Nhu Nhi phấn khích đưa cho cậu nếm thử cái bánh mình vừa đem đến. Thấy ánh mắt phát sáng của cậu cô lại lấy thêm một cái đưa qua " Ngon lắm đúng không? Chị phải xếp hàng cả buổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/3355448/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.