Sau hôm Hoắc Cảnh Hành bị cậu đánh cũng không thấy hắn đến làm phiền nữa, cũng có thể là đã đến nhưng không vào được...Như vậy, cậu cũng thoải mái được vài ngày.
Ở chỗ Hoắc Cảnh Hành, khi hắn vác cái mặt sưng vù về nhà mẹ hắn đã quýnh quáng hết cả lên, đòi phải dạy dỗ người đó một bài học. Đến tối, Hoắc Thần gọi cho Lâm Uyển Như nói rõ sự việc thì bà ta lại quay sang mắng hắn một tràng, còn cấm hắn không cho đi gặp cậu. Hôm nay liền tìm thời cơ trốn ra khỏi nhà...
......................
Buổi chiều, Hoắc Thần đột nhiên gọi điện cho cậu " Alo"
[ Em mau chuẩn bị đi, chút nữa tôi sẽ đưa em đến một nơi!]
" Hả? Không phải anh đang đi công tác sao, sao lại?"
[ Nhớ chuẩn bị nhanh đó!]
" ???" Hoắc Thần nói xong thì cúp máy ngay lập tức, cậu không hiểu gì nhưng cũng ngoan ngoãn làm theo những gì anh nói.
Một lát sau, cậu thấy Hoắc Thần lái chiếc xe quen thuộc của anh trở về. Thấy cậu đã đứng chờ sẵn ở ngoài, anh bước xuống mở cửa xe cho cậu hỏi " Đã đứng lâu chưa?"
" Cũng không lâu lắm!" Trả lời anh xong cậu cũng đã ngồi yên vị ở ghế phụ, cẩn thận thắt dây an toàn xong lại quay sang hỏi anh " Mà bây giờ...chúng ta đi đâu vậy?"
Hoắc Thần đặt tay lên vô lăng, chỉ nhìn cậu mỉm cười " Chút nữa em sẽ biết!"
Hoắc Cảnh Hành vừa đi tới cũng đã chứng kiến được cảnh này, tay cầm chiếc bánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/3322323/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.