Cũng giống như lần trước, đợi đến khi cậu tỉnh dậy thì Hoắc Thần đã rời đi mất. Sau khi ăn xong bữa sáng cậu vẫn như thường lệ mà đi dạo ở ngoài sân, vừa đi đến chỗ đất trống mình chọn vừa suy nghĩ xem sẽ trồng loài hoa nào trên chỗ đấy này.
" ...Hoa hồng...ừm, hay hoa hướng dương...bồ công anh..." Cậu chống cằm suy nghĩ, rồi lại cào loạn trên tóc. Thực ra chỗ đất cậu chọn trúng vừa hay ở ngay cửa sổ thư phòng của Hoắc Thần, cậu trồng hoa đơn giản chỉ vì rảnh rỗi không có việc gì làm. Mà giờ cậu muốn chọn một loài hoa đẹp nhưng mùi hương không quá khó chịu. Tất nhiên, một chút tâm ý nhỏ này là cậu dành cho Hoắc Thần. Cậu không muốn hoa mình trồng làm anh khó chịu, mà cậu mong mỗi lần anh mệt mỏi khi nhìn thấy đám hoa này sẽ thoải mái hơn phần nào.
...----------------...
" Alo...Aaaalooo, Hoắc Thần. Cậu có nghe không!!!"
Âu Dương Quang đã gọi điện thoại từ sáng đến giờ không biết bao nhiêu cuộc đều bị Hoắc Thần ngó lơ, lần này anh vừa bắt máy thì đã nghe được tiếng hét truyền qua điện thoại của Âu Dương Quang " Có chuyện gì?"
" Sao sáng giờ cậu không nghe điện thoại, có biết tôi gọi bao nhiêu cuộc không hả? Vậy mà cậu chẳng thấy áy náy hay sao v..."
Tút, tút, tút
" Vãi...Hoắc Thần tôi còn chưa nói hết mà!" Âu Dương Quang tức tối gọi lại cho Hoắc Thần. Sau khi anh bắt máy cũng không còn lắm mồm nữa, tránh cho anh lại cúp máy cái rụp như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/2735345/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.