" Được rồi, chuyện này ta đã quyết các người có nói gì nữa cũng bằng không thôi"
" Ba, đây là chuyện hệ trọng của Hoắc gia ta, sao ba có thể tùy ý quyết định như vậy chứ" Lâm Uyển Như kích động đứng dậy.
Thấy tình hình lại trở nên căng thẳng Hoắc Kiến Quân và Hoắc Cảnh Hành liền kéo Lâm Uyển Như ngồi xuống " Bà làm cái gì vậy, mau ngồi xuống đi", " Mẹ, mẹ bình tĩnh đi!"
Ông cụ lại gõ mạnh cây gậy xuống sàn nhà, lớn tiếng khẳng định lại quyết định của mình " Ta đã nói rồi, từ nay Hoắc gia sẽ do Hoắc Thần làm chủ!" Nói xong ông liền đứng dậy bước về phòng. Những người họ hàng của Hoắc gia đều được quản gia tiễn ra cổng, trong phòng khách bây giờ chỉ còn lại gia đình Hoắc Kiến Quân, cậu và Hoắc Thần.
Lâm Uyển Như không cam tâm, nghiến răng nói một câu chúc mừng với Hoắc Thần " Chú ba, chúc mừng chú" Sau đó kéo Hoắc Cảnh Hành đi mắng một trận. Bà ta tính toán bao lâu nay chỉ để Hoắc Cảnh Hành trở thành người đứng đầu Hoắc gia, mà bây giờ đứa con trai của bà ta còn không có can đảm để tranh giành với Hoắc Thần.
...----------------...
" Em có mệt không?" Hoắc Thần đang tập trung lái xe chốc lát lại quay sang nhìn cậu, thấy cậu có vẻ mệt mỏi nên mới lên tiếng quan tâm.
" Em không sao, chỉ là hơi buồn ngủ chút thôi!" Lúc nãy cậu cứ như con gấu bông ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Hoắc Thần, ngón tay căng thẳng bấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/2735332/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.