Cút!vừa nói hết câu hắn cảm thấy cơn đau truyền từ khuôn mặt.
Đập hắn"hắn gào lên"những người gần đó cũng bắt đầu chú ý đến bên bọn hắn.
Năm thân ảnh lao vào bao vây lấy Dương Phàm"hắn cũng chẳng thèm liếc mắt một cái mặc cho năm người bao vây hắn".
Nhóc muốn tự mình bẻ gãy một tay,một chân hay để chúng ta phải động tay."gã có khuôn mặt có vết sẹo chạy ngang má trái nói"vừa nói dứt câu hắn còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì tay trái truyền đến một trận đau đến xương tủy,cả bốn tên còn lại nhìn cánh tay bị vặn vẹo cả bốn tên cũng không dám lại gần,cả 4 tên đều là quân nhân xuất ngũ bọn chúng biết người như vậy không nên khiêu chiến.
Dương Phàm tiến lại gần gã thanh niên nhìn mặt hắn giờ tối xầm lại."Chưa có một ai dám nói cút!trước mặt tao,giờ thì lăn ra cho lão tử.Giờ thì lăn ra chỗ khác tốt nhất là biến xa một chút không thì đừng có trách lão tử.
gã thanh niên không dám phản bác vì sợ cái tên ra tay độc ác này,hắn rời khỏi quán bar trước lúc đi hắn quay mặt lại nhìn cho kĩ tên vừa đánh hắn.
Chị Tuyết giờ chị có thể nói cho em biết công ty chị đã có chuyện gì,em có thể giúp được chị.
Em tốt nhất là nên rời khỏi đây đi,không lát nữa anh của hắn tới thì có muốn đi cũng không được đâu.
Nếu chị không nói thì em cũng không đi."Dương Phàm kiêng quyết nói".Hắn thật sự là muốn giúp nàng nhưng mà nàng lại không biết gì về hắn,mà hai người chỉ mới biết nhau hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-do-thi-thien-vuong/79346/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.