Dương Phàm đã biết chính xác chỗ của bọn khủng bố, hắn lướt nhanh qua con đường tiến đến cửa, mọi thứ ở tầng một đều đã bị vụ nổ làm cho không còn nguyên vẹn, các cửa tiệm đã bị bay hết kính. Hắn đã vào trong, nhưng nhìn lại mình còn rất sạch sẽ, hắn vơ lấy bụi bậm xung quanh rồi bôi lên mặt, lên quần áo, bây giờ nhìn hắn không khác gì một tên ăn mày thật sự.
- Kẻ nào?. Một tiếng nói vang lên, tên này trên tay cầm khẩu AK.
- Đừng bắn tôi! xin đừng bắn tôi." Dương Phàm ngồi xuống, để tay lên đầu, toàn thân hắn run cầm cập.
- Thì ra là một con chuột! đi." tên này chĩa súng vào Dương Phàm quát.
Dương Phàm từ từ đứng dậy tiến lại phía hắn, tên này còn hung hăng đá Dương Phàm một cước, Dương Phàm không phản khác lại." Lát nữa lão tử sẽ chiêu đãi ngươi thật tốt. Dương Phàm nghĩ thầm. Đường đường là một đặc công như hắn, không biết đã bao nhiêu kẻ đã chết dưới tay hắn, không ngờ hôm nay lại bị một tên khủng bố đá một cước.
- Có chuyện gì thế!. Một tên khuôn mặt lãnh đạm nói.
- Không có gì, chỉ là một con chuột bị lạc.
" Hừ! đúng là chuột." nói xong hắn đá một cước vào Dương Phàm lại chỗ của đám con tim.
Dương Phàm bị đá lăn vài vòng, cũng không có ai dám tiến lại đỡ hắn dậy, Dương phàm từ từ ngồi dậy, hắn quan sát xong quanh, bỗng hắn phát hiện một điều thú vị." Trong đây còn có hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-do-thi-thien-vuong/3211882/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.