Hiện tại đấu trường còn rất đơn điệu, còn lâu mới có được hưng thịnh như trong trí nhớ của Lục Ly, người chơi đấu trường chỉ chiếm một bộ phận rất nhỏ.
Bọn họ hợp thành một nhóm chatroom, trao đổi tâm đắc PK lĩnh hội được.
Chatroom lớn nhất gọi là vinh quang
Vô Muối Đã Đoái: Vũ Sắc, ngươi không tìm được phòng thi đấu của mình hay sao còn tán gẫu thế?
Ngắm Hoa Phẩm Ngọc: Vũ Sắc bị phá đài, đang khóc đây.
Vô Muối Đã Đoái: Chuyện gì xảy ra? Có chuyện gì mà ta không biết sao?
Thu Tế: Nghe nói đụng phải kẻ khó chơi.
Vũ Sắc Như Tất: Khóc em gái nhà ngươi, không phải ta chỉ thua một trận sao, làm gì đến mức...
Vô Muối Đã Đoái: Không phải chưa từng thua qua, tìm trở về là được, có cần ca giúp ngươi hả giận không?
Vũ Sắc Như Tất: Thôi quên đi, trình độ chúng ta cũng không khác nhau mấy, đến chẳng khác nào đưa đồ ăn.
Vô Muối Đã Đoái: Nghe vậy đã muốn giết rồi, chẳng lẽ là cao thủ, đến cùng có bao nhiêu lợi hại, để ngươi tìm chút dũng khí về cũng không có.
Vũ Sắc Như Tất: Ta cũng không rõ lắm, ID là Vô Danh, các ngươi có ai nghe nói qua chưa?
Lão Vương Cách Vách: Ai đang nói Vô Danh?
Vũ Sắc Như Tất: Vừa rồi ta mở phòng thi đấu, bị một tên Vô Danh đến phá hủy, Lão Vương ngươi quen sao?
Lão Vương Cách Vách: Có phải tên đạo tặc mặc áo choàng màu đen, đeo khăn che mặt không? Quen cái rắm, ta cũng bị phá hủy rồi, bà mẹ nó, mất một kim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-dai-dao-tac/1848033/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.