Đối mặt một quyền mạnh mẽ đấm thẳng tới của Lôi Báo, Thạch Phong vội hơi khom mình lùi nhanh, giống như một con khỉ nhỏ, không đi ngăn cản.
Trong gang tấc, Thạch Phong bỗng nhiên hóp bụng, vô cùng nguy hiểm tránh thoát một cú đấm đó.
Tiếng đấm xé gió, dù cách một lớp áo, Thạch Phong đều có thể cảm nhận được phần bụng nhận được lực đánh sâu vào nhất định, sức mạnh điên cuồng này nếu trực tiếp đánh lên thân người, hậu quả khó lường trước được…
Trên khán đài mọi người xem cũng đang há hốc mồm.
“Hổ Báo Lôi Âm, sao có thể chứ?” Trần Võ trên phòng VIP lầu hai thấy Lôi Báo tung ra cú đấm, hai mắt sáng lên, trong lòng cuồn cuộn nổi lên sóng biển ngập trời, thật giống như đã hồn xiêu phách lạc khi thấy được một cô gái xinh đẹp tuyệt trần.
“Hổ Báo Lôi Âm?” Mọi người ngồi cạnh không hiểu biết về nó, nhưng khi thấy Trần Võ kích động như thế, nghĩ thầm chắc là rất lợi hại.
Trần Võ gật đầu, kích động giải thích: “Chỉ có dung hợp hai loại sức mạnh trong ngoài thân thể mới có thể phát ra âm thanh như vậy, có thể nói là biểu hiện của việc rèn thể đến cực hạn, thường thì chỉ có cao thủ cảnh giới tông sư mới làm được thôi, không ngờ tới bậc thầy Lôi Báo đã sớm làm được rồi, e rằng không mất bao lâu nữa, bậc thầy Lôi Báo có thể đột phá cảnh giới, trở thành một tông sư!”
Không biết bao nhiêu bậc thầy liều mạng rèn luyện, cũng không đạt được trình độ trong ngoài hợp nhất, đạt hạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246836/chuong-497.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.