Giọng Thạch Phong rất lớn, người chơi có mặt ở lầu hai trong nhà hàng đều nghe rõ mồn một, không ngừng quanh quẩn bên tai mọi người.
“1000 kim!”
Trong nhà hàng có không ít đại biểu công hội có suy nghĩ giống Yến Cửu hít vào một ngụm khí lạnh.
1000 kim không phải số lượng nhỏ với bất kỳ công hội nào trong giai đoạn hiện nay, dù là công hội siêu cấp cũng không ngoại lệ.
Phía sau người chơi thành Hắc Dực đa số đều có công hội chống lưng, tuy đều rất có tiền, nhưng lượng giao dịch tối đa sẽ không vượt quá trăm kim, Thạch Phong há mồm là nói 1000 kim, đã thế còn bảo là yêu cầu tối thiểu, trong túi không có 1000 kim thì tư cách giao dịch cũng không có.
Kiêu ngạo!
Quả thực quá kiêu ngạo!
Tuy Thạch Phong kiêu ngạo phách lối như thế, nhưng đám người chơi ở đây không có ai xoay người rời đi, đều bắt đầu ồn ào liên lạc với công hội của mình, chuẩn bị gom góp 1000 kim.
“1000 kim?”
“Anh điên rồi, anh có biết 1000 kim bây giờ có nghĩa là gì không?”
“Cái gì, cao thủ mặc trang phục Ám Kim kia nói không có 1000 kim thì không có tư cách giao dịch á?”
Mỗi công hội lớn khi nhận được tin tức, đều khiếp sợ trước tiên, sau đó là nổi giận, đều cho rằng Thạch Phong đang giỡn mặt với bọn họ.
1000 kim đấy!
Với tình hình hiện nay, kim tệ vẫn hiếm vô cùng, tuy giá thu mua đã giảm xuống, nhưng muốn góp đủ 1000 kim, thì dù bỏ ra mười triệu điểm tín dụng cũng không làm được,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246808/chuong-469.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.