Mặt trời chiều ngã về tây, từ khi Thạch Phong rơi vào hôn mê đã trôi qua hơn mười tiếng đồng hồ.
Tích tích tích…
Khoang thực tế ảo trong phòng ngủ không ngừng vang lên tiếng cảnh báo.
Có thể thấy được ống dinh dưỡng trong khoang thực tế ảo đã chạm đáy.
Sau tiếng báo động vang lên được một lúc, khoang thực tế ảo đột nhiên mở nắp ra.
“Mệt quá.” Thạch Phong mở mắt, vô cùng miễn cưỡng đứng lên từ khoang thực tế ảo, nhìn đồng hồ, “Sao có thể, vậy mà mình đã ngủ mười tám tiếng!”
Lần đột phá giới hạn tinh thần này, không khoa trương như lần đầu tiên, nhưng nghỉ ngơi đến tận giờ còn chưa thấy khỏe lại…
“Chuyện gì vậy?”
Sau khi Thạch Phong đứng dậy thì cảm giác toàn thân đều không có tí sức lực nào, ngay cả ống dinh dưỡng ngày hôm trước mới rót đầy đã không còn thừa lại một giọt.
Ống dinh dưỡng đầy có thể để người chơi sử dụng trong vòng mười lăm ngày đấy, lần trước còn có dư, mà hiện nay lại hết sạch…
Nhưng so với việc dùng hết ống dinh dưỡng, tình trạng cơ thể bây giờ, mới khiến Thạch Phong cảm thấy khó mà tin nổi, không riêng thân thể trở nên suy yếu cực độ, còn có loại cảm giác đói bụng chưa từng có, hận không thể lập tức ăn nguyên một con bò vào bụng.
Tuy Thạch Phong chưa rõ ràng đầu đuôi tai nheo ra sao, nhưng Thạch Phong biết, nếu hắn không lập tức bổ sung dinh dưỡng, mình có thể đói ngất xỉu.
Thạch Phong lập tức đi lấy hai bình thuốc dinh dưỡng cấp S trong tủ lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246800/chuong-461.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.