Một đòn không trúng, lần đầu tiên trên mặt Hạ Nhật Dương Quang lộ vẻ kinh ngạc.
“Anh ta làm sao cản được?” Hạ Nhật Dương Quang quay đầu nhìn Thạch Phong phía sau, lúc này gã vẫn chưa nghĩ ra Thạch Phong dùng cách gì chặn một đòn toàn lực của mình.
Một đòn ban nãy, là bộ pháp gã sáng tạo sau khi vào chơi Thần Vực.
Đừng nói Thạch Phong đang trong trạng thái đã đến cực hạn, dù Thạch Phong là trạng thái tốt nhất c*̃ng không chặn được.
Hạ Nhật Dương Quang cảm thấy kinh ngạc, mọi người đứng xem cũng không khỏi khiếp sợ.
Thạch Phong chiến đấu cùng Hạ Nhật Dương Quang vốn đã vượt xa nhận thức về PK của mọi người trong Thần Vực rồi, khiến họ không thể nào hiểu được, huống chi là cảnh tượng lúc này, trên mặt mỗi người đều treo vẻ mê man không hiểu.
Trạng thái của Thạch Phong nhìn kiểu gì cũng thấy không tốt, vẫn luôn bị Hạ Nhật Dương Quang áp chế, rõ ràng đã như nến tàn trong gió, nhưng đối mặt một đòn ảo diệu kia, cư nhiên có thể phá giải.
“Hắc Viêm là quái vật à?”
“Vậy còn chưa chết…”
Duy Ngã Độc Cuồng nhìn Thạch Phong vô cùng suy yếu, hít một hơi thật sâu, mới làm thân thể mình bớt run rẩy.
“Xem ra Hạ Nhật Dương Quang không thể một mình xử Hắc Viêm rồi, những người khác lập tức vây quanh Hắc Viêm lại, mặc kệ mấy người khác của Linh Dực cũng được, nói chung là không thể thả Hắc Viêm còn sống rời đi.” U Lan nhắm mắt lại, tuy cô đã sớm nghĩ tới trường hợp Hạ Nhật Dương Quang không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246798/chuong-459.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.