Theo tiếng sói tru càng ngày càng tiếp cận, mọi người đều tập trung tinh thần, nhìn chòng chọc vô số cột đá sừng sững trước lối nhỏ.
Còn đống đồ rơi ra trên mặt đất từ những hơn một ngàn con Chiến Sĩ Người Sói, không có ai liếc mắt để ý tới, chớ nói chi là đi nhặt.
Không phải nhóm Thạch Phong không muốn nhặt, mà là không thể.
Quái vật Lãnh Chúa mạnh cỡ nào, khôn ranh bao nhiêu, tất cả mọi người đã đủ trải nghiệm ở thung lũng Bạch Vụ rồi.
Âm thầm đánh lén mà cả quái vật Tinh Anh đều biết, chớ nói chi là quái vật cấp Lãnh Chúa, đánh lén là chuyện nhỏ, đáng sợ hơn là biết nhắm ngay góc chết của người chơi để cho một chiêu trí mạng, làm người ta khó lòng phòng bị. MT chủ lực là Khả Nhạc trước đó nhiều lần thiếu chút nữa đã bị quái Lãnh Chúa đánh lén chết, nếu không có kỹ năng nghịch thiên Thời Gian của Hồ Quang Thủ Hộ, cậu đã sớm chết không dưới năm sáu lần.
Đám Thạch Phong cũng không có kỹ năng nghịch thiên như vậy, nên nếu đi nhặt đồ rơi xuống ngay, rõ là muốn tự sát.
Chỉ chốc lát, tiếng sói tru bỗng nhiên ngưng bặt, theo sau là một luồng hơi thở chết chóc trí mệnh ập vào mặt, không khí xung quanh ở lối đi đều giống như bị đông lại.
“Quái đâu rồi?” Hắc Tử nhìn nhìn phía trước, cũng không trông thấy bất kì con quái vật nào, không khỏi kinh ngạc hỏi.
“Chắc là núp đi, cột đá trước mặt rất thích hợp để ẩn núp, rất có thể quái vật kia muốn chờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246776/chuong-437.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.