Nghe Đông Phương Nhất Kiếm nói như vậy, ánh mắt của Thạch Phong trở nên lạnh lẽo.
Trong lúc nhất thời bầu không khí lập tức ngưng đọng lại.
“Sao, muốn đấu võ hả?” Đông Phương Nhất Kiếm cũng cảm nhận được áp lực thực lớn, nhưng gã tự tin sẽ không thua kẻ nào, lập tức rút thanh kiếm dài sau lưng ra, nhếch miệng cười buông lời khiêu khích: “Có bản lĩnh thì đến đây đi, người khác đều nói anh thành thần, tôi cũng muốn xem thử anh có trình độ gì.”
Đông Phương Nhất Kiếm nói xong, cả đám Nhất Tiếu Khuynh Thành đều cười lạnh, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
150 người đối phó 5 người, quá dễ dàng mà.
Bọn họ cũng không giống như những tay mơ trước đó bị Hắc Viêm giết, một chiêu cấm phép thì xong đời luôn.
Học tập và rèn luyện mình trong Thần Vực thời gian dài như vậy, bọn họ đã sớm phi thường thuần thục cách chiến đấu trong này, một người đối phó một con quái vật Tinh Anh, cũng không phải là không được, có lẽ mấy người bọn họ đối phó Hắc Viêm không phải là đối thủ, nhưng 100 người bên họ đứng cách nhau, cùng lúc công kích, không tin Hắc Viêm có thể còn sống rời đi!
Chẳng qua khi đám Nhất Tiếu Khuynh Thành còn chưa kịp phản ứng, Thạch Phong cách xa 10 mét đã không thấy tăm hơi.
“Người đâu?”
Đông Phương Nhất Kiếm thấy Thạch Phong biến mất không thấy đâu nữa, đôi mắt hiện vẻ không thể tin.
Một kiếm sĩ lại có thể đột nhiên biến mất không thấy, dù là thích khách cũng cần một chút thời gian mới Tiềm Hành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246771/chuong-432.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.