“…”
Nghe cô gái tóc đỏ nói vậy, Thạch Phong cảm giác có chút cạn lời.
Nếu như có thể, hắn thật sự muốn nói, tôi không phải xuyên việt mà là trọng sinh đấy.
“Còn có người đến từ những vương quốc khác sao?” Thạch Phong hơi khó hiểu, “Sao lại như thế chứ, phí dịch chuyển giữa hai vương quốc với nhau rất đắt, chỉ bằng thu nhập của người chơi tinh anh, căn bản không đủ, trừ khi bán hết phân nửa trang bị trên người đi. Nhưng làm thế thì đến thung lũng Bạch Vụ thì có ý nghĩa gì?”
Trước đó Thạch Phong vì nhóm hơn trăm người bên Thủy Sắc Tường Vi dịch chuyển tới thành Bạch Hà, đã tiêu tốn gần 300 kim, cho dù chia trung bình ra thì mỗi người cũng mất 2 kim.
Dù Thủy Sắc Tường Vi ở đế quốc Phong Bạo hơi xa, nhưng đi từ đế quốc Hắc Long tới thành Bạch Hà, mỗi người cũng cần khoảng 1 kim 40 ngân, cũng chỉ có những cao thủ lợi hại mới miễn cưỡng lấy ra số tiền ấy. Thì còn phải tốn phí dừng chân, ăn uống, thuốc men, sửa chữa trang bị đã không ít tiền, tiền tiết kiệm trong tay khó có thể có quá nhiều.
Mà nhìn nhiều người chơi xung quanh đây, có không ít người đều là vượt thành tới thung lũng Bạch Vụ, quả thực điên rồi.
“Chẳng lẽ anh không biết gì hết, mà chạy tới thung lũng Bạch Vụ ư?” Cô gái tóc đỏ trợn tròn đôi mắt, nhìn Thạch Phong như kẻ ngu ngốc.
“Lẽ nào bọn họ phát hiện bí mật khoáng thạch Tinh Hỏa?” Thạch Phong căng thẳng lên, lập tức phủ định, “Không đúng, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246761/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.