“Bạch Khinh Tuyết, cô ta muốn làm gì?”
Phe Tào Thành Hoa ngồi trên khán đài đều treo vẻ mặt kinh ngạc.
Ngay cả Triệu Nguyệt Như rất thân quen với Bạch Khinh Tuyết c*̃ng ngây ngẩn cả người.
Bạch Khinh Tuyết thế mà ngay từ đầu trận chiến lại ném thanh đại kiếm màu xanh trong tay mình ra ngoài.
Bất kì một người chơi nào nếu không có vũ khí chính, khác gì dã thú không có nanh vuốt, thế nhưng Bạch Khinh Tuyết lại từ bỏ vũ khí chính, đùng để quăng ném tới kẻ địch.
Cuồng chiến sĩ không phải chức nghiệp tầm xa, đại kiếm ném ra cho dù có chút uy thế, nhưng công kích rất trực tiếp, thiếu tính linh động, rất dễ bị người chơi né tránh.
Mà Bạch Khinh Tuyết đã không có vũ khí để phòng ngự và chống đỡ, chỉ dựa vào năng lực né tránh c*̉a cuồng chiến sĩ, thì cao thủ du hiệp như Hắc Tâm Tiễn có thể dễ dàng chơi chết Bạch Khinh Tuyết.
Trận đầu Triệu Nguyệt Như đã thua, ép Bạch Khinh Tuyết đi gần tới vách núi chông chênh, nói trắng ra là trận thứ hai này tuyệt đối không thể chiến đấu lơ là, nếu trận c*̉a Bạch Khinh Tuyết thua nữa, thì thật không còn bất cứ hi vọng nào.
“Xem ra Triệu Nguyệt Như thua đả kích to lớn tới Bạch Khinh Tuyết.”
“Bạch Khinh Tuyết sao thiếu kiên nhẫn như vậy chứ, xúc động quá.”
Không ít nguyên lão trên khán đài ủng hộ Bạch Khinh Tuyết đều nhíu chặt mày, ai ai c*̃ng thầm tiếc rẻ.
Trận chiến đấu này còn chưa có bắt đầu, đã tuyên bố kết thúc, đã thế còn là kết thúc triệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246741/chuong-402.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.