“Khinh Tuyết, có chuyện gì xảy ra thế?” Triệu Nguyệt Như rất hiểu biết Bạch Khinh Tuyết.
Nhìn thấy vẻ mặt lạnh như băng c*̉a Bạch Khinh Tuyết, liền biết Bạch Khinh Tuyết đang rất tức giận.
Vì Bạch Khinh Tuyết trước giờ đều bình tĩnh, không dễ nổi giận, cho nên bây giờ vì đọc xong một tin nhắn mà tức giận đến thế, nhất định đã xảy ra chuyện lớn.
Không chỉ Triệu Nguyệt Như cảm giác không ổn, ngay cả Thạch Phong không thân quen với Bạch Khinh Tuyết c*̃ng cảm giác ra, nhưng hắn không tiện mở miệng dò hỏi, dù sao hắn chỉ là người ngoài.
Bạch Khinh Tuyết đọc xong tin nhắn nhận được, đầu tiên là tức giận, sau đó thì có vẻ hơi khốn khổ, Thạch Phong c*̃ng có thể nhìn ra. Bạch Khinh Tuyết nghe Triệu Nguyệt Như hỏi, muốn mở miệng đáp lại, nhưng lại không biết phải nói thế nào.
Chuyện không như ý, nếu có thể nói hai câu liền không nói ba.
Bạch Khinh Tuyết cười nhạt một tiếng, gửi tin nhắn mình nhận được lại cho Triệu Nguyệt Như.
“Tên cỏ mọc đầu tường Linh Xà này, đồ không bằng cả súc sinh, mệt cho chúng ta chiếu cố gã vào thời điểm gã uể oải nhất, cung cấp lượng lớn tài nguyên giúp gã trở thành mười hai sứ đồ c*̉a Phệ Thân Chi Xà. Bây giờ lại thần chân chó c*̉a thằng khác, lần sau để chị mày nhìn thấy, nhất định sẽ đánh gãy ba cái chân c*̉a gã!” Triệu Nguyệt Như sau khi xem xong, liền tức giận mắng to.
“Chị Nguyệt Như, có lẽ là hiểu lầm chứ, sao Linh Xà có thể phản bội. Cậu ấy được chị Bạch một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246736/chuong-397.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.