“Đầm nước này đúng không đơn giản, không chỉ lạnh lẽo mà nước còn rất nhẹ, giống như không khí vậy, 60 điểm kháng băng c*̉a mình đã không thấp, lại vẫn có thể đông lạnh tay mình thành thế này.” Thạch Phong nhìn tay đã bị đông thành tượng đá, thầm khiếp sợ, “Nó là nước gì nhỉ?”
Ở trong Thần Vực, 60 điểm kháng băng đủ để ứng phó đa số hoàn cảnh lạnh lẽo, người chơi sẽ không chịu bất cứ ảnh hưởng nào.
Nhưng giờ không chịu nổi một cái đầm nước nhỏ, có thể chứng minh cái đầm nước nhỏ này bất phàm.
Nói cái đầm nước này không có gì quái lạ, đánh chết Thạch Phong c*̃ng không tin.
Lập tức Thạch Phong lấy chìa khóa Daron từ trong túi ra, muốn xem thử chìa khóa Daron có gây ra phản ứng dây chuyền gì không.
Nhưng mà Thạch Phong cầm chìa khóa Daron quơ quơ trong nước một vòng, không có tí phản ứng nào, đã thế không tìm được bất kì nơi nào có thể tra chìa khóa vào cả.
“Lẽ nào ở trong đầm nước?” Thạch Phong suy nghĩ một chút, cảm thấy khả năng này lớn.
Đời trước có bảng thống kê rõ ràng trong Thần Vực, đa số kỳ ngộ và bảo tàng đều chôn trong đất, chỉ rất ít kỳ ngộ hoặc bảo tàng ở nơi không có nguy hiểm gì, có điều những chỗ này cần đủ thân phận và may mắn.
Thành ra dưới đất là cấm địa c*̉a các người chơi, trừ phi có cách ứng phó, nếu không… đi vào chắc hẳn phải chết.
Đầm nước nhỏ trước mắt rõ ràng là một vùng đất không có sự sống, người chơi căn bản không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246730/chuong-391.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.