Vương Thành và Ngô Xuyên dù không có nói rõ ra, nhưng vẻ mặt thể hiện rõ sự khinh thường của hai người họ rồi, nếu không có quản lý Tiêu ở đây, biết đâu họ còn sẽ dạy dỗ Thạch Phong một phen, làm cho Thạch Phong biết cái gì gọi là trời cao đất rộng.
Lý do tại sao có quản lý Tiêu ở đây họ mới không hành động gì, không phải chỉ vì thân phận quản lý trung tâm thể hình Bắc Đẩu không, mà chủ yếu do hai người họ kính sợ quản lý Tiêu từ đáy lòng.
Quản lý Tiêu tên đầy đủ là Tiêu Nham, cũng là một nhân vật tiếng tăm ở thành phố Kim Hải, lúc còn trẻ cũng là tuyển thủ võ thuật chuyên nghiệp, nhưng sau khi lấy một lần quán quân liền từ giã sự nghiệp khi ở trên đỉnh vinh quang, về sau gia nhập trung tâm thể hình Bắc Đẩu rồi dốc lòng phát triển ở đây.
Dù bây giờ đã hơn 40 tuổi rồi, Tiêu Nham vẫn thường xuyên đối chiến với tuyển thủ chuyên nghiệp trong thành phố mà không rơi vào thế yếu.
“Chú Tiêu kinh ngạc gì vậy?” Triệu Nhược Hi nhìn thấy nét mặt của Tiêu Nham, khóe miệng khẽ cong lên, “Đã chú không tin cháu, không bằng đánh cuộc với cháu một phen đi?”
Triệu Nhược Hi nở nụ cười mê người, làm Tiêu Nham càng khó hiểu, không biết Triệu Nhược Hi đang có ý gì, nhưng Triệu Nhược Hi đã muốn chơi, ông đương nhiên không sao cả, dù sao ông là anh em tốt với cha của Triệu Nhược Hi, từ nhỏ đã rất cưng chiều cô công chúa nhỏ này.
“Xem ra Nhược Hi khá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246701/chuong-362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.