“Hắn ta không rút lui ư?” Xích Vũ chứng kiến Thạch Phong đáp trả bằng ánh mắt khinh bỉ, trong lòng hơi giật mình.
Gã đúng thật đang muốn lừa gạt Thạch Phong, sau đó đánh chết Thạch Phong, dễ dàng cướp đoạt vật phẩm hơn.
Con người chỉ cần rơi vào tuyệt vọng, thì chút tia hi vọng lóe lên cũng muốn nắm lấy, nó là một loại bản năng, Xích Vũ muốn lợi dụng điểm này. Dù rất nhiều người biết rõ bị lừa, vẫn sẽ chọn như cũ.
Nhưng Thạch Phong thì sao?
Hiện tại bốn phương tám hướng xung quanh Thạch Phong đều là người chơi, cả mấy chục ngàn con mắt đều nhìn chằm chằm vào, không gian chật như nêm cối, đừng nói một người, ngay cả một con ruồi cũng đừng nghĩ bay ra ngoài.
Nên khi lâm vào tuyệt cảnh chân thực như thế, không có tia hi vọng chạy trốn nổi.
Đối mặt đoàn quân phô thiên phô địa, thường thì tâm lý của con người sớm căng thẳng không chịu nổi co quắp ngã ngồi ra đất rồi. Đổi thành Xích Vũ, gã cũng không dám cam đoan mình sẽ không bị ảnh hưởng. Chỉ tính ngàn người thôi cũng khó làm người thường chịu đựng nổi, huống chi là bi mấy chục ngàn người chơi đằng đằng sát khí nhằm vào. Thế mà Thạch Phong vừa không bị ảnh hưởng, mà còn ung dung quăng lại ánh mắt khinh bỉ…
Xích Vũ đang hoài nghi tên Thạch Phong có phải là người nữa không, sao lại có thể tỉnh táo bình tĩnh đến mức này.
“Cho dù hắn ta không mắc mưu, thì cũng không có cơ hội chạy thoát đâu.” Xích Vũ cảm khái, nhưng ý nghĩ muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246690/chuong-351.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.