“Anh không đùa tôi chứ?”
Tuyệt Thiên nhìn chăm chú vào Thạch Phong, muốn thông qua đôi mắt của mình xem thấu Thạch Phong đang nghĩ cái gì, nhưng mặc cho quan sát thế nào đều không thể xem thấu Thạch Phong dùng Mặt Nạ Ác Ma ngụy trang, chỉ nhìn thấy gương mặt ông chú treo nụ cười bình dị gần gũi, Tuyệt Thiên nghĩ nát óc cũng không nghĩ thông đến cùng Thạch Phong muốn làm gì?
Tha mạng cho gã rồi lại muốn dùng mạng của gã làm tiền đặt cược, tội gì mà phải rắc rối như vậy, trực tiếp g**t ch*t gã không phải tốt hơn sao.
“Sao tôi phải trêu cậu làm chi?” Thạch Phong thấy buồn cười.
“Được rồi, tôi đồng ý với anh, sống sót thì thế nào, chết thì ra sao?” Tuyệt Thiên vì lòng tự tôn và vinh dự của mình, gã nhất định phải thử một lần.
“Nếu cậu còn sống, tôi sẽ giúp cậu làm một việc, nếu như cậu chết rồi, thì cậu phải giúp tôi là một việc, được chứ?” Thạch Phong bấy giờ mới nói suy nghĩ chân chính của mình, bày vẽ nhiều việc như vậy cũng chỉ vì mục đích này.
“Chỉ làm một việc thôi ư?” Tuyệt Thiên suy ngẫm một lúc, sau đó nhìn về phía Thạch Phong mà hỏi, “Nếu như tôi muốn anh đánh chết Dạ Phong cũng được hả?”
Thạch Phong sửng sốt, theo sau bật cười.
Ở trong thành Bạch Hà, có ai không biết Hắc Viêm và Dạ Phong hai ID nhân vật tiêu chí của công hội Linh Dực.
Nghĩ tới cậu ta lại đưa ra yêu cầu này, không thể không nói chiêu này đúng là ác, nếu như dùng thân phận Hắc Viêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5242387/chuong-325.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.