“Lẽ nào cứ thế thôi ư?” Nam Lang có chút không cam lòng, gã bị giết một lần đó.
“Vậy chú còn muốn thế nào?” U Lan cười nhạt, chỉ hướng Thạch Phong biến mất trong cánh rừng phủ trắng, “Nếu như chú không cam lòng thì có thể đuổi theo, nhưng chú đã biết chiến lực khủng bố c*̉a Hắc Viêm rồi đấy, dưới kỹ năng làm toàn bộ im ắng kia, hắn muốn giết người nào thực sự quá dễ dàng, chỉ mong kỹ năng đó có thời gian CD ngắn chút, biết đâu sẽ còn xoay người đánh trở về, đến lúc đó chú đuổi tới chính là mục tiêu kế tiếp.”
Nam Lang vừa nghe, nghĩ đến một màn trước khi Thạch Phong rời đi chém giết đại cao thủ Minh Sát, gã liền toát mồ hôi lạnh, đến tận giờ vẫn thấy sợ hãi khi nhớ lại.
“Nhưng còn bên Phong thiếu thì làm sao giờ?” Nam Lang hơi sợ, nhưng Phong Hiên Dương c*̃ng chẳng dễ chọc.
“Bên Phong thiếu cứ để tôi đi nói, ngày hôm nay có thể thấy được thực lực hội trưởng Hắc Viêm c*̉a Linh Dực, đã là thu hoạch rất lớn, chuyện còn lại thì giao cho hội trưởng Duy Ngã đi.” U Lan cười thần bí, sau khi nói xong liền xoay người rời khỏi.
Nam Lang thở dài, c*̀ng đi về theo U Lan.
Duy Ngã Độc Cuồng và Minh Sát đều chết rồi, Nam Lang còn có thể làm gì, vả lại nhiệm vụ ngày hôm nay c*̉a gã chủ yếu là dẫn U Lan qua đây thăm xem công hội Ám Tinh thế nào, nhìn tình huống Ám Tinh ra sao, vây giết Linh Dực chỉ là việc nhân tiện thôi.
Bên cạnh hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5242377/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.