Chương 312: Mạo hiểm một mình. Nam Lang vừa chết đi, những người khác còn lại c*̉a phe Ám Tinh c*̃ng giống như đám ruồi nhặng vo ve, vừa sợ vừa giật mình, chạy tán loạn chung quanh. Cuồng chiến sĩ Tịch Mịch Như Tuyết c*̉a công hội Linh Dực vọt tới phạm vi 20 mét trước, Xung Phong làm choáng một tên nguyên tố sư phe Ám Tinh đang chạy trối chết, một đòn như sấm rền, Mãnh Kích, Áp Chế, cộng thêm Toàn Phong Trảm, thế là nguyên tố sư nọ đã bị giết chết. Ngay sau đó những người khác c*̃ng nối đuôi nhau chạy tới. Không thể sử dụng kỹ năng và đạo cụ, chạy lại chậm rì, không mất bao lâu, đều bị đánh chết hết, tuôn ra trang bị đầy đất. "Trận này đánh thoải mái quá, đám Ám Tinh biết được đi, tưởng là rất ghê gớm nhưng chẳng phải cuối c*̀ng đều hết hết rồi kìa." Khả Nhạc nhìn trang bị rơi lả tả trên đất, cười ha ha, sự buồn bực khi phải chạy trốn trước đó đã quét sạch banh trong lòng. Hoả Vũ c*̃ng gật đầu, nở nụ cười nhẹ nhàng nói: "Lần chiến đấu này đích thật như trút được phần nào cơn giận, chúng ta không chết lấy một ai, lại tiêu diệt hơn trăm người bên Ám Tinh, đám Ám Tinh này c*̃ng phải sắp xếp lại xem kế hoạch lùng bắt chúng ta như thế nào mới được đấy." Một đoàn tinh anh hơn trăm người, bị giải quyết mau chóng như thế, nói cách khác thì không có hai hay ba trăm người, mò tới đây là chịu chết, Ám Tinh vì giảm thiểu tổn thất bên mình, nhất định sẽ phân phối lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5242374/chuong-312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.