Nơi sâu nhất c*̉a cánh rừng Ngân Diệp.
“Lão đại, bọn người công hội Linh Dực không biết là bị làm sao, tự dưng đều rời khỏi cửa vào cánh rừng Ngân Diệp hết.” Một thích khách Tiềm Hành quan sát quân đội công hội Linh Dực báo cáo trong kênh đoàn đội, “Xem ra là bỏ cuộc không tiến vào trong cánh rừng Ngân Diệp nữa.”
“Ha ha ha, Hắc Viêm phía trước còn phát ngôn bừa bãi, giờ lại c*̣p đuôi chạy mất, nếu như viết chuyện này phát liên diễn đàn nhất định sẽ khiến mọi người cười bể bụng.” Nam Lang nghe xong cười to đáp lại.
Duy Ngã Độc Cuồng bĩu môi, lời nói chứa ý miệt thị: “Công hội Linh Dực chẳng qua chỉ là một đám ô hợp thôi, chỉ có thể dùng miệng lưỡi phản pháo. Từ khi bắt đầu thì bọn họ đã không có chút phần thắng nào. Xem như bọn chúng may mắn, nếu như chờ chúng ta diệt sạch đoàn chủ lực c*̉a Linh Dực rồi xoay người giết lại, c*̀ng giáp công hai mặt với người Hùng Bá Thiên Hạ, đến lúc đó thì công hội Linh Dực có ba bốn ngàn người c*̃ng xong đời hết, triệt để biến mất ở thành Bạch Hà đấy.”
“Hội trưởng Duy Ngã quả nhiên lợi hại mà, thì ra còn chuẩn bị thủ đoạn ấy, không hổ là cao thủ có thể tranh đấu với Bạch Khinh Tuyết ở thành Bạch Hà, không chỉ có thực lực vượt trội, mà mưu trí c*̃ng có một không hai trong thành Bạch Hà mà.” Nam Lang bừng tỉnh hiểu ra, mở miệng khen ngợi, “Chỉ cần xoá tên công hội Linh Dực ở thành Bạch Hà, tiếp theo là đối phó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5242365/chuong-303.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.