Kiến nghị c*̉a Ngự Lôi làm Đao Ngữ Vô Sinh trầm mặc suy tư một lúc, sau đó gật đầu đồng ý.
Thêm một người bạn là thêm một con đường, muốn lăn lộn tốt trong game, thì kết bạn khắp bốn phương là điều nhất định, nhất là bạn làm cao thủ.
“Chúng ta tuỳ tiện lên quấy rầy anh ta, lúc nói chuyện tốt nhất nên cẩn thận, dù sao tính cách c*̉a mỗi cao thủ đều không ai giống ai, có người rộng rãi, có người lạnh lùng, có kẻ lại cao ngạo. Lỡ may nói gì động chạm, thì coi như xong rồi.” Đao Ngữ Vô Sinh nhỏ giọng dặn dò.
“Ừm, điểm này em vẫn hiểu.” Ngự Lôi cười ngây ngô đáp.
“Hiểu hả?” Đao Ngữ Vô Sinh lườm Ngự Lôi, “Lần trước chúng ta gặp Viên Phi – một trong mười người mới nổi nhất trong giới game online này, cậu chọc giận hắn ta thế nào không nhớ sao?”
“Đó là do gã hơi quá quắt, thế mà trang bị gì c*̃ng muốn, còn lấy từa lưa.” Ngự Lôi vẫn còn giữ thành kiến rất lớn với Viên Phi nọ.
Thật vất vả gặp một con Lãnh Chúa ngoài dã ngoại, tốt bụng kêu Viên Phi tới đánh c*̀ng, kết quả sau khi g**t ch*t thì trang bị rơi ra nào c*̃ng muốn lấy, dù thế nào thì có thể giết được là do sự cố gắng c*̉a hơn mười người, trang bị bản thân không cần dùng tới c*̃ng muốn nữa chứ.
Lý do biện minh thì hay lắm, mình không dùng được thì có thể đem đi bán.
“Chuyện đó nói một câu hai câu là xong, về sau c*̀ng lắm thì không liên lạc nữa, không cần làm kẻ địch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5242347/chuong-285.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.