Sau khi tiến vào trong tầng hầm nhà cổ Tử Dương.
Thạch Phong nhìn khắp xung quanh đều không phát hiện được chỗ đặc biệt gì.
Cả phòng không có lấy một vật, có thể nhìn hết các ngóc ngách, c*̃ng không gió lạnh thổi ngang qua, càng không có cảm giác áp bách linh hồn kinh khủng kia.
“Sao lại không có gì cả thế nhỉ? Chẳng lẽ cảm giác c*̉a mình sai rồi?” Hoả Vũ phát hiện không có quái vật, vì vậy cất chuỷ thủ lại vào trong vỏ đeo bên hông.
“Không rõ, nhưng nơi này xác thực không có nguy hiểm.” Thạch Phong lắc đầu.
Chiến đấu nhiều trong Thần Vực rồi, năng lực cảm nhận nguy hiểm c*̉a người chơi nâng lên từng bước.
Cao thủ Thần Vực càng ngày càng nhạy cảm.
Vả lại năng lực cảm nhận nguy hiểm này, thường sẽ không xảy ra sai lầm.
“Chúng ta vẫn nên tra xét kĩ đi.” Thạch Phong cuối c*̀ng quyết định.
Nếu không giải quyết bí ẩn thần diệu, lỡ may xảy ra chuyện gì, làm đám NPC sợ đến đây tuyên bộ nhiệm vụ, thế thì đủ bi kịch.
Ảnh hưởng đến người chơi lại không lớn, c*̀ng lắm ai không may chết không tử tế một lần, rơi một level và độ thuần thục kĩ năng. Thế nhưng NPC thì khác, đã chết thì chết thật, hệ thống chủ thần sẽ không phục sinh bọn họ.
Cho nên phải giải quyết vấn đề này, bằng không nơi vùng đất vàng này c*̃ng tính là đồ bỏ.
Ba người tìm tòi khắp nơi hơn mười phút đồng hồ, c*̃ng không phát hiện bất cứ vấn đề gì kì lạ, không nói tới quái vật, mà cả một con chuột c*̃ng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5242335/chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.