Sáng sớm tinh mơ, tia ánh nắng mặt trời đầu tiên xuyên thấu cửa kính sát đất, chiếu thẳng vào trên người Thạch Phong đang rèn luyện thân thể.
Lúc này Thạch Phong không hề thực hiện những bài tập vận động bắp thịt kịch liệt như c*̃, mà lại đứng tấn lặng yên, hai mắt khép hờ, thân mình nhễ nhại thả lỏng tự nhiên, lồng ngực chợt phồng lên, lập tức sau đó trong miệng nhả ra một luồng khói trắng.
Luồng khói trắng ấy phun ra như súng bắn nước, cư nhiên có thể bay ra hơn hai mét mới dần dần tiêu biến.
Người thường nhìn thấy cảnh này nhất định sẽ vô c*̀ng kinh ngạc, rõ ràng là mùa hè, hiện tượng chỉ xuất hiện trong mùa Đông, lại xuất hiện bây giờ.
Trải qua một giờ hít vào thở ra, Thạch Phong mới ngừng lại việc hít thở có quy luật này.
“Hiệu quả c*̉a Bát Đoạn Cẩm (tám khúc gấm) không tệ, chỉ mới luyện một giờ, liền cảm thấy cả người nhẹ nhõm, đầu óc thanh tỉnh hơn trước.” Thạch Phong nắm quả đấm, luôn cảm thấy toàn thân âm ấm, năm giác quan c*̃ng bén nhạy hơn bình thường.
Bộ Bát Đoạn Cẩm này được Thạch Phong mua được ngẫu nhiên trong một tiệm đồ cổ sau khi trở thành hội trưởng U Ảnh đời trước.
Lúc đầu tính luyện thử, nhưng sau đó công ty chuyên môn mời bậc thầy võ thuật tới chỉ dẫn, cho nên liền bỏ qua rồi.
Khi đó tất cả mọi người đều điên cuồng vì Thần Vực, muốn tăng kỹ xảo thực chiến lên, nên càng ngày càng điên cuồng tu luyện võ thuật, Thạch Phong tự nhiên c*̃ng không ngoại lệ, bất quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5242311/chuong-249.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.