Ngoài cửa sổ là cánh đồng bao la bất tận được chia thành từng ô từng ô vuông vức rõ ràng, một mảnh xanh mơn mởn, người nông dân đầu đội cái mũ nhọn, mặc áo màu đen, có ống tay áo ngắn đang làm việc ngoài đồng. Ở xa xa là một con sông rộng, trên sông vài chiếc thuyền bè vừa nhọn vừa hẹp dài đang trôi. Mấy đứa con nít Miến Điện ở trần lộ ra làn da ngăm đen ở bên bờ sông đùa nghịch. Mặt trời đã ngã về hướng tây, ánh chiều tà màu cam đỏ in bóng xuống mặt sông theo những gợn sóng dập dờn dập dờn, là một buổi chiều ấm áp yên bình.
Tô Trạm và Mục Thiên Chương chân trần ngồi trên mép thuyền, hai người ăn no một trận, lúc này gió thổi mát mẻ, ngắm nhìn ánh chiều tà đều lộ ra dáng vẻ lười biếng. Trong tay Mục Thiên Chương còn cầm lấy một bình rượu nhỏ hình chữ nhật, híp mắt ngẩng đầu nhấp một ngụm rượu, xoay qua nói với Tô Trạm: “Sao nào, Tô nhị thiếu, bây giờ thoải mái rồi chứ? Ai, nhưng mà, anh hôm nay thật sự là ăn gan hùm mật gấu dẫn em ra ngoài. Tô Phiếm phỏng chừng đến tâm làm thịt anh cũng có.”
Lông mi và lông mày của Tô Trạm đều bị nhuộm thành màu vàng kim, nhướng một cái đầy sống động, lông mi dài dài cong cong chống đỡ ánh nắng chiều tà, không tự chủ được mà bảo vệ anh trai nhà mình, nói: “A Phiếm chỗ nào có lòng dạ độc ác như anh nói, thật sự là lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử.” Mặc dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-to-tram/1912618/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.