Tô Trạm cùng Tô Phiếm trải qua hai ngày thảnh thơi như vậy ở Yangon, ngoại trừ buổi chiều Tô Phiếm thuê một chiếc thuyền dẫn theo hắn đến sông Yangon ngắm hào quang chiếu rọi ra, gần như là trốn ở trong nhà, một người thì phụ trách nấu cơm, một người thì phụ trách ăn, hắn bị Tô Phiếm đút ăn đến nỗi bụng no căn.
Mùa hè thời tiết oi bức, ánh nắng chói mắt, Tô Trạm ăn cơm xong liền trốn trong phòng xem tivi, ngẫu nhiên cũng sẽ cùng Tô Phiếm đánh bài, buổi tối ngược lại sẽ có cơ hội đi ra ngoài, trên sân thượng của tầng cao nhất có một nữa bị sửa thành vườn hoa ngoài trời, chuyện Tô Trạm thích nhất chính là ăn xong bữa tối, chỉ mặc áo sơ mi tay ngắn với quần sóoc, nằm trên ghế mây, ánh mắt hơi híp lại, một bên ngắm sao, một bên tiêu hoá thức ăn, mỗi khi tới lúc này, Tô Phiếm đều cảm thấy Tô Trạm giống như con mèo được ăn no, hận không thể ở trên cổ của hắn gãi gãi vài cái.
Chỉ có điều đến tối ngày thứ ba, Tô Trạm lại không nén được tức giận, cuộc sống mỗi ngày ăn ăn uống uống thật sự là quá sa đoạ quá mục nát rồi, bọn họ không phải là đến Yangon làm công chuyện sao? Tô Phiếm vừa nghe hắn nói như vậy, ý tứ sâu xa mà nói rằng: “Nấu cơm phải chú ý độ lửa, công chuyện phải chú ý thời cơ, thời cơ chưa tới, đều là uỗng phí công sức.”
Anh trai thần thần bí bí này của hắn… Người nào đó trong lòng oán thầm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-to-tram/1912610/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.