Tô Trạm tâm trạng không yên mà trở về phòng, chui vào chăn dự định đi ngủ, lăn qua lăn lại với sự phiền não vô cớ trong lòng, chỉ cảm thấy cái cảm giác lúc nãy Tô Phiếm ôm mình vẫn luôn vương vấn không tiêu tan. Qua một lát lại nghe được tiếng ổ khoá bị vặn mở, theo bản năng liền nhắm chặt mắt giả bộ ngủ, hơn nữa còn đem mình bao lại giống như cái bánh chẻo chặt chẽ núp ở một bên.
Tô Phiếm thấy hắn như vậy, lại càng thành thạo mà nằm xuống bên cạnh hắn, còn vươn tay nhẹ nhàng đẩy hắn một cái: “A Trạm, em ngủ rồi hả?” Trả lời y chỉ có tiếng hít thở kéo dài. Tô đại thiếu dứt khoát vươn tay qua, vòng qua người em trai nhà mình, rất là an tâm mà dán vào người hắn ngủ. Tô Trạm bị Tô Phiếm ôm lấy, mặc dù chưa nói tới trong lòng sợ hãi, nhưng mà toàn thân trên dưới đều cứng ngắc ngay cả nhúc nhích cũng không dám.
Tô Phiếm đối với hắn rất tốt, hắn sao mà không biết chứ, hắn chỉ xem sự cố gắng của mình ở đời này thật sự đổi lại tình cảm của hai anh em tốt đẹp, gia đình hoà thuận. Nhưng tình cảnh lúc nãy ở vườn hoa, lại không thể không khiến cho hắn phải xem lại tình cảm anh em sâu đậm này. Hắn vẫn luôn cảm thấy nào có kỳ lạ như vậy, lần này cuối cùng cũng hiểu rõ — Bọn họ là anh em, nhưng tình cảm sâu đậm đến không thích hợp, hay là nói tình cảm của Tô Phiếm không thích hợp. Không có người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-to-tram/1912606/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.